Nhói lòng cảnh 5 con thơ khóc thảm bên giường bệnh của người bố chờ ngày báo tử
Posted by thuongvq on 8th Tháng Ba 2018
| 118 views

5 đứa con, đứa lớn nhất mới chỉ 8 tuổi, đứa bé khóc theo, hoặc vì đói, người cha đau yếu chỉ chờ ngày chầu Diêm vương chỉ biết im lặng.

“Bố ơi, đừng chết. Bố ơi, dậy chơi với con đi”. Những lời nói đó ám ảnh tất cả những ai có mặt tại cổng nhà em Nguyễn Thị Hoa.

Nhóm phóng viên của tin tức hôm nay tới căn buồng tối chật hẹp, người bố, người cha, trụ cột trong gia đình, anh Nguyễn Hữu Hiếu chỉ nằm yên bất động, và không biết gì. Phải thở qua một đường khí quản, nối thẳng ống thở tới mũi, anh cầm cự và níu giữ hi vọng sống qua ngày. Nhưng cơ thể gày gò, co cứng và teo tóp của anh khiến tất cả những ai chứng kiến không khỏi đau lòng.

Anh Hiếu thoi thóp trên giường bênh

Chạnh lòng hơn, người vợ trẻ cùng 5 đứa con ở tuổi còn thơ, ngang ngang, sàn sàn như nhau, nheo nhóc còn làm những ai có mặt không cầm được nước mắt. Chị Hoa, vợ anh Hiếu, bế trên tay bé  Cẩm Nhung (9 tháng), bên cạnh là 4 đứa con Ngọc Anh (8 tuổi), Hoài Nam (5 tuổi), Ngọc Nhi (4 tuổi) và Tiến Dũng (3 tuổi). Nước mắt chị giàn giụa vì bất lực. Tiếng khóc của chị khản đi:  “Anh ơi, dậy đi anh, anh có nghe các con gọi anh không anh ơi. Em xin anh, hãy mở mắt ra nhìn em, nhìn các con đi anh ơi…”

Bên cạnh là 5 đứa con thơ nheo nhóc
Ngọc Anh là con nuôi, cũng là bé lớn nhất trong 5 đứa nhỏ

Hoa lả đi như bị vắt kiệt sức sau tiếng gọi chồng thảm thương, đến nỗi chị không thể bế vững bé Cẩm Nhung. Thương bố, thương mẹ, những đứa nhỏ khóc lớn hơn, khiến tất cả mọi người có mặt khi ấy chỉ thấy não nề và buồn lặng.

Vẻ mặt buồn thui của con anh Hiếu

Người hàng xóm tâm sự, từ hồi anh Hiếu bị tai nạn, mọi người trong xóm thay nhau chạy qua chạy lại giúp đỡ gia đình. Nhiều hôm 5 đứa nhỏ đói, lả cả đi, ngủ luôn ở sân, tội lắm. Quần áo không đủ để mặc, sữa không có mà uống.

Các con đều còn quá nhỏ

Bản thân Hiếu từ lớp 9 đã sống cùng sư thầy trong chùa, một lòng hướng thiện, nên luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Bé Ngọc Anh vốn không phải con ruột, bị bỏ rơi, nhưng được anh đón về nuôi nên cả 2 vợ chồng có tới 5 người con. Lớn nhất nhà nên Ngọc Anh ý thức được bố Hiếu lâm bệnh trọng, lúc nào cũng chỉ bên giường bố với đôi mắt ướt nhòe, đỏ hoe.

Chị Hoa tiều tụy ôm bé Cẩm Nhung trên tay

“Bố nói đi kiếm tiền mua quần áo sách vở cho mấy chị em. Bố chẳng bao giờ quát mắng chúng con, lúc nào cũng dặn chúng con phải ngoan và giúp đỡ mẹ” – Ngọc Anh tâm sự với dòng nước mắt lăn dài trên má. Cô bé đáng thương vốn bị cha mẹ đẻ bỏ rơi, được nhận nuôi với tình thương của vợ chồng anh Hiếu chị Hoa lại phải đối mặt với cảnh đau lòng khi bố nuôi gặp tai nạn.

5 đứa trẻ chỉ biết sụt sịt bên giường bệnh của người bố

Cùng góp mặt trong gia đình chị Hoa, Chú Lê Văn Liên, Trưởng thôn Tế Xuyên và cô giáo Nguyễn Thị Chiến, không khỏi lo lắng cho cả gia đình. Chú Liên cho hay, trong thôn ai cũng biết đến Hiếu như một người tốt, chăm chỉ làm lụng và luôn hướng thiện. Chứ ấy bị ngã giàn giáo trong lúc làm việc, giờ thành ra như vậy. Cả nhà vay mượn khắp nơi để mua đạm truyền nước cho chú ấy, thêm 5 đứa con nhỏ nên vô cùng vất vả. Mọi người đều đã cố gắng giúp đỡ, nhưng quả thật không xuể.

Cơn đói khiến cho các con không có sữa để uống

Tình trạng của anh Hiếu ngày 1 thêm xấu hơn khi gia đình đã kiệt quệ và không có khả năng vay thêm tiền mua đạm về truyền. Không rõ anh còn cầm cự được bao lâu, nhưng người vợ trẻ và 5 đứa con thơ vẫn ngày đêm chiến đấu với tử thần để giữ lại mạng sống cho anh. Dù mệt mỏi, héo úa của Hoa cùng 5 gương mặt buồn rầu của 5 đứa con vẫn không ngừng ám ảnh những ai chứng kiến. Những tiếc khóc nỉ non, bi ai của làng quê vẫn sẽ vang vọng ở miền quê nghèo đầy sỏi đá.